Thứ Tư, 8 tháng 5, 2013

Người Triều Tiên không mụ mị như thế giới vẫn tưởng

Khi nhắc đến Triều Tiên, nhiều người thường hình dung về một xã hội khép kín, nơi người dân không hề có khái niệm gì về cuộc sống văn minh bên ngoài biên giới nước mình. Tuy nhiên, một phóng sự cuối tuần qua của BBC cho thấy hình ảnh điện thoại di động, đầu đĩa DVD, và bánh kẹo Hàn Quốc tràn ngập tại quốc gia được mệnh danh là “Vương quốc ẩn dật” này.

Báo đài phương Tây thường có xu hướng cảm thấy “giận dữ, xót xa và buồn” cho người dân Triều Tiên vì bị chính quyền “tẩy não”, BBC nhận định.
Những hình ảnh chụp được từ Triều Tiên thường củng cố cho đánh giá kể trên, với hàng đoàn binh sĩ bồng súng nghiêm trang diễu hành qua Quảng trường Kim Nhật Thành trong khúc nhạc hành quân hoành tráng hoặc từng nhóm nữ công nhân nhà máy nức nở khi thấy lãnh đạo trẻ tuổi Kim Jong-un.
Các bức ảnh đem lại ấn tượng về một quốc gia bị cô lập với người dân bị bỏ mặc và khiếp sợ bởi một chính quyền bảo thủ, BBC phân tích.
Tuy nhiên, hãng tin của Anh cho biết đã có một vài bức ảnh khác về Triều Tiên được công bố gần đây, cho thấy một nữ cảnh sát thổi phạt một người đang lái chiếc xe hơi thời trang Mini-Cooper trên đường phố thủ đô Bình Nhưỡng.

Nữ cảnh sát thổi phạt người lái xe Mini-Cooper, một loại xe với thiết kế nhỏ gọn, thời trang, tại thủ đô Bình Nhưỡng - Ảnh chụp từ YouTube
Ngoài ra, còn có hình ảnh một doanh nhân đang lái chiếc Porsche Cayenne đắt tiền vi vu trên đường tại khu trung tâm Bình Nhưỡng.
Tuy nhiên, khám phá đáng ngạc nhiên nhất của phóng viên BBC tại Triều Tiên chính là cảnh một gia đình Triều Tiên tại một ngôi làng gần biên giới Trung-Triều ngồi xem một bộ phim truyền hình Hàn Quốc từ một đầu DVD nhập lậu.
DVD nhập lậu từ Hàn Quốc có mặt tràn lan tại Triều Tiên. Điều này cho thấy người dân Triều Tiên hoàn toàn không bị cô lập như cả thế giới lầm tưởng.
Thậm chí, người dân Triều Tiên còn biết đến bánh sô cô la Choco Pie và có cả một thị trường chợ đen giao dịch loại bánh ngọt này.
 Tram can o to dien tu 60 tan | Tram can o to dien tu 80 tan | Tram can o to dien tu 100 tan | Tram can o to dien tu 120 tan | Tram can o to dien tu 150 tan  

Bánh sô cô la Choco Pie, mặt hàng hút hàng tại Triều Tiên - Ảnh: Reuters
Loại thực phẩm này du nhập vào Triều Tiên từ Kaesong, một khu công nghiệp nằm ở Triều Tiên và sát giới tuyến chia cắt Triều Tiên và Hàn Quốc.
Được xem là biểu tượng hợp tác liên Triều, khu công nghiệp này đi vào hoạt động từ năm 2004 với sự kết hợp giữa vốn đầu tư và công nghệ Hàn Quốc cùng lao động giá rẻ của Triều Tiên.
Tính đến nay, Seoul đã đầu tư gần 900 triệu USD vào Kaesong còn Bình Nhưỡng thu về một lượng lớn ngoại tệ mỗi năm.
Theo quy định của chính phủ Triều Tiên, các công ty Hàn Quốc không được phép trả công cho nhân viên người Triều Tiên bằng tiền mặt.
Vì vậy, trong nhiều năm qua, công nhân Triều Tiên được trả công bằng nhiều loại thực phẩm khác nhau, trong đó có Choco Pie.
Thay vì ăn chúng, thì các công nhân Triều Tiên tại khu công nghiệp Kaesong đã đem “phần lương” của mình tới thủ đô Bình Nhưỡng để bán chúng trên thị trường chợ đen với giá cao gấp ba, bốn lần so với giá gốc của loại bánh này.
Và Choco Pie luôn là “hàng nóng” trên thị trường chợ đen Bình Nhưỡng.
Điện thoại di động là vật bình thường
Sau khi khu công nghiệp Kaesong bị chính quyền Kim Jong-un đóng cửa hồi đầu tháng 4, nhiều người Triều Tiên sống lưu vong tại Hàn Quốc sớm đón nhận được thông tin này đã tìm cách kêu gọi người thân ở Triều Tiên tìm cách mua Choco Pie càng nhiều càng tốt vì giá sẽ tăng vọt do khan hàng.

Triều Tiên trong mắt thế giới thường được liên tưởng như hình ảnh này - Ảnh: Reuters

Trạm cân ô tô điện tử 60 tấn | Trạm cân ô tô điện tử 80 tấn | Trạm cân ô tô điện tử 100 tấn | Trạm cân ô tô điện tử 120 tấn | Trạm cân ô tô điện tử 150 tấn

“Tôi đã gọi cho cha tôi để báo tin rằng sắp có đợt khan hiếm Choco Pie và giá sẽ tăng cao”, một người Triều Tiên giấu tên sống lưu vong tại thủ đô Seoul (Hàn Quốc) nói với BBC.
“Tôi bảo ông ấy nên qua Trung Quốc và mua tất cả Choco Pie mà ông ấy có thể kiếm thấy. Tôi nói với ông ấy rằng ba có thể kiếm lời lớn”, người này nói thêm.
Khi được hỏi làm sao người cha đang sống tại Triều Tiên có thể nhận được cú gọi điện thoại quốc tế và nhận bằng phương tiện nào, thì ông này trả lời rằng cha ông ta có điện thoại di động có khả năng gọi quốc tế, như thể điều này là một việc hoàn toàn bình thường đối với người Triều Tiên.
“Ồ vâng, cha tôi có điện thoại di động của Trung Quốc. Ông ấy sống gần biên giới với Trung Quốc nên có thể đăng ký xài mạng di động Trung Quốc. Điều này rất bình thường, mọi người dân Triều Tiên sống gần biên giới đều có điện thoại di động. Họ dùng chúng để mua bán với người Trung Quốc”, người Triều Tiên lưu vong nói với BBC.
Ông này còn nói thêm rằng hiện có khoảng 50.000 người Triều Tiên thường xuyên qua lại Trung Quốc để buôn bán và khoảng 100.000 người Triều Tiên khác đang sống tại Trung Quốc để kinh doanh.
“Bình Nhưỡng không thể tồn tại mà không có giao dịch làm ăn”, ông này cho hay.
Liệu người dân Triều Tiên có còn là tín đồ của vương triều họ Kim? Có lẽ nhiều người vẫn còn, BBC nhận định.
Nhưng ít nhất là hàng ngàn người dân nước này đã biết được có một cuộc sống khác bên kia biên giới ở Trung Quốc.
Và với các DVD lậu, bánh sô cô la từ Hàn Quốc..., thì nhiều người cũng bắt đầu quan tâm đến việc tìm hiểu cuộc sống ở đất nước phía nam được mệnh danh là anh em của họ.

Chum Phuong vy

Ba mươi ba tuổi, một cụm từ mang tính chất thống kê mà bỗng dưng thấy (lại bỗng dưng) chất chứa, dồn nén bao điều.
Thangpham
Tháng 5, bắt đầu điếc tai, nhức óc với lũ ve sầu nơi công sở. Bỗng dưng xúc cảm và muốn viết một cái gì đó cho mình, cho bạn bè thuở học trò.
Mình đã già ư? Không hẳn. Mình còn trẻ ư? Hình như là đương nhiên. Nhưng chắc chắn một điều rằng tuổi học trò đã đi qua tự lâu lắm. Một điều băn khoăn rằng những miền ký ức ấy sẽ phai mờ như thế nào trong mỗi chúng ta? 5 năm, 10 năm hay lâu hơn thế?
Nhìn những gương mặt bạn bè hôm nay ai cũng có những nét rạng rỡ, tươi mới mà rất đỗi thân quen. Chúng ta đã, đang và sẽ lớn hơn nữa theo cả nghĩa rộng và nghĩa hẹp. Lan man mãi, nhìn ra khung cửa trước mặt, sắc đỏ của phượng vĩ, sắc tím của bằng lăng, bỗng dưng thấy thương lắm tiếng ve sầu. Có hai kỷ niệm mình nhớ mãi với 2 loài hoa ấy.
Phượng vỹ là loài hoa mà những gã trai đang lớn của ngày xưa cởi hết cả quần áo (dài), vin cành, bẻ hoa, hồn nhiên trở chúng trên giỏ xe, gác ba ga xe đạp, hồn nhiên đạp xe trên những đôi chân đi dép tổ ong trắng muốt. Chúng tôi sẽ vô cùng hãnh diện khi các bạn gái trong trường, trong lớp vây quanh đòi được hoa. Có những chiếc xe ô tô sang trọng dừng lại gần chúng tôi, những người đàn ông trang trọng và lịch sự (chắc cũng tầm tuổi chúng tôi bây giờ) bước ra và xin chúng tôi những cành hoa thật lớn. Lúc đó chúng tôi không hiểu họ đã già như vậy còn xin thứ hoa này làm gì? Giờ tôi mới đoán ra rằng chắc họ cũng đang hoài niệm về một vùng ký ức nào đó...
Bằng lăng, nhắc tôi về một kỷ niệm cùng với một cậu bạn, chúng tôi đã bẻ cành trên vỉa hè của đường phố. Những cây bằng lăng lúc đó chắc cũng chưa đủ cao để chúng tôi phải chèo, đứng dưới gốc, vin cành và bẻ. Một cách làm của những tên kẻ trộm hồn nhiên. Mà có khi không còn là hồn nhiên nữa, nó nằm trong mưu đồ tính toán của chúng tôi. Chả là cậu ấy cần một món quà đặc biệt để tặng cô bạn gái nhân ngày sinh nhật. Sản phẩm là một bó hoa ngoại cỡ được bó từ những cành hoa bằng lăng, ở giữa là một nụ hồng. Tôi còn nhớ y nguyên bó hoa ấy cũng như cảm phục tình cảm và cách thể hiện của cậu ấy. Và cuối cùng thì tình yêu đó cũng phai màu tựa những cánh hoa bằng lăng...

Trạm cân ô tô điện tử 60 tấn | Trạm cân ô tô điện tử 80 tấn | Trạm cân ô tô điện tử 100 tấn | Trạm cân ô tô điện tử 120 tấn | Trạm cân ô tô điện tử 150 tấn


Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

Ân hận khi ở chung cư

Tram can o to dien tu 60 tan | Tram can o to dien tu 80 tan | Tram can o to dien tu 100 tan | Tram can o to dien tu 120 tan | Tram can o to dien tu 150 tan 
Nhớ lại cái cảnh, bố mất nhưng không được làm đám tang nên phải vờ như bố chưa mất, rồi cõng bố trốn chạy khỏi nhà là mình lại thấy ân hận...” - anh Phong (Hoàng Mai - Hà Nội) tâm sự.
>> Hà Nội sắp có thêm công viên rộng 100.000 m2
>> Bộ ảnh cảm động du học sinh trên báo Mỹ
>> Chủ tịch thành phố Cần Thơ đã hồi tỉnh

Cõng xác bố suốt 9 tầng cầu thang

Gần 2 năm sau ngày mất của bố đẻ, anh Phong vẫn không thể quên được cái ngày anh cõng xác bố suốt 9 tầng cầu thang để đưa bố xuống xe cấp cứu chở về quê.

Anh Phong kể, “Hôm đó là 9h tối, cả nhà vừa ăn cơm xong thì ông cụ lên cơn ho dữ dội, rồi máu đen trào ra. Thấy vậy, tôi vội vàng ôm lấy bố, còn vợ tôi thì cuống cuồng gọi xe cấp cứu, và các anh em ruột thịt trong nhà. Nhưng xe cấp cứu chưa kịp đến thì ông cụ đã tắt thở.

Tôi gọi điện xuống bảo vệ và quản lý tòa nhà thì nhận được gợi ý “nên lặng lẽ đưa cụ đến nhà tang lễ, để không ảnh hưởng đến hàng xóm”, và “nên cõng cụ đi bằng đường thang bộ, để tránh những ám ảnh cho mọi người sau này”.

Trạm cân ô tô điện tử 60 tấn | Trạm cân ô tô điện tử 80 tấn | Trạm cân ô tô điện tử 100 tấn | Trạm cân ô tô điện tử 120 tấn | Trạm cân ô tô điện tử 150 tấn

Không còn cách nào khác, tôi đành phải nghe theo lời gợi ý của ban quản lý tòa nhà, cõng bố mình đi lặng lẽ từ tầng 9 xuống bằng cầu thang bộ để xuống đến chỗ xe cấp cứu, cho cụ thở bình oxi giả rồi đưa cụ về quê. Dù sao về với quê, cụ vẫn còn có nhiều anh em họ hàng làng xóm”.
Có được một căn hộ khang trang sạch sẽ là niềm hạnh phúc vô bờ bến, nhưng...

“Đó là những giây phút nghẹn ngào mà cả cuộc đời tôi không thể quên, vì vừa đau nỗi đau mất bố, vừa ân hận vì bố đã mất mà vẫn không thể yên nghỉ ngay, phải cõng đi nơi khác một cách chui lủi giả vờ như cụ vẫn còn sống trên lưng của mình”- anh Phong nghẹn ngào.

Rồi anh Phong kể tiếp: “Hồi mua được ngôi nhà này, bố tôi ở quê mừng lắm, vì cuối cùng tôi cũng mua được nhà Hà Nội bằng tiền chắt bóp từ những đồng lương giáo viên bèo bọt của 2 vợ chồng”.

Nhưng mua nhà xong thì 2 vợ chồng cạn kiệt vốn liếng, lại nợ ngân hàng đầm đìa. Ông cụ thương tôi, nên cứ dấm dúi, lúc thì chỉ vàng, lúc thì gói tiền lẻ được bó lại từ những đồng tiền được vuốt phẳng phiu mà cụ tích cóp được...

Đến khi thấy ông cụ càng ngày càng già yếu đi, 2 vợ chồng tôi quyết định đưa cụ lên Hà Nội để phụng dưỡng, bởi đã bao nhiêu năm kể từ khi mẹ tôi mất, cụ vẫn một mình lọ mọ ở quê nhà.

“Chỉ tiếc rằng, ý nguyện cuối cùng của bố là được nhắm mắt xuôi tay, yên nghỉ trong ngôi nhà của con trai mình đã không thể thực hiện được. Điều này làm tôi cứ ân hận mãi, giá như mình không ở chung cư, thì khi bố mất, tôi đã có thể làm đám tang cho bố, rồi sau đó mới đưa ông cụ về quê nằm cạnh mẹ” - anh Phong thở dài.

Thang máy hỏng trong lúc đưa mẹ đi cấp cứu

Sống ở tầng 13 khu chung cư Mỹ Đình - Từ Liêm - Hà Nội, anh Quang chưa bao giờ cảm thấy hối hận vì đã mua được một căn hộ vừa với túi tiền của mình, nếu như hôm đó gia đình anh không gặp phải sự cố nguy cấp...

Anh Quang kể: "Hôm đó là cuối tuần, vợ mình dậy sớm đi chợ mua thức ăn để mời một số anh em bạn bè đến nhậu nhân dịp mình được thăng chức.
LoadCell PDX | LoadCell QSA - Keli | LoadCell 0782 TOLEDO | LoadCell ZSFY - A   
Mình thì mệt nên vẫn nằm nghỉ trong phòng, đang mơ mơ màng màng thì nghe tiếng kêu thất thanh của mẹ. Chạy ra thấy mẹ nằm sóng soài ở sàn nhà, bên cạnh là ấm nước sôi đổ tung tóe. Đầu mẹ bị đập xuống cạnh bếp nên máu bắt đầu rỉ ra.

Mình vội vàng sơ cứu cho mẹ trong lúc gọi xe cấp cứu. Nhưng đang đưa mẹ đi xuống thang máy thì thang máy đột ngột gặp phải sự cố, treo lơ lửng. Thế là tiến thoái lưỡng nan, phải đứng yên chờ người đến sửa mất hơn 1 tiếng đồng hồ. Lúc ấy, ruột gan nóng như lửa đốt mà không biết làm cách nào.

Cũng may mà vết bỏng của mẹ mình không quá nặng dù nó chiếm đến 20% cơ thể, còn đầu cũng chỉ bị chấn thương bên ngoài...”.

“Nhưng sau hôm đó về, tôi cứ hãi mãi, nếu mà mẹ có vấn đề gì thì cả đời tôi ân hận” - anh Quang nói thêm.
http://canotodientu.vn  


Cô giáo đấm đá, lăng mạ nữ sinh gây phẫn nộ

LoadCell PDX | LoadCell QSA - Keli | LoadCell 0782 TOLEDO | LoadCell ZSFY - A   
Một nữ giáo viên dạy khiêu vũ ở Trung Quốc đã gây sốc trong dư luận nước này khi hình ảnh camera quay lại cho thấy cô này đã đá túi bụi và lăng mạ học sinh bằng lời lẽ tục tĩu.
Vụ việc xảy ra ở một lớp học khiêu vũ tại thủ đô Bắc Kinh, Trung Quốc. Khi học sinh không thực hiện được các điệu nhảy như mong muốn, cô giáo này đã dùng một cây gậy vụt vào chân và đá vào người những em học sinh. Kèm với hành động nói trên, cô giáo này còn lăng mạ học sinh với những lời lẽ tục tĩu.  
Tram can o to dien tu 60 tan | Tram can o to dien tu 80 tan | Tram can o to dien tu 100 tan | Tram can o to dien tu 120 tan | Tram can o to dien tu 150 tan  
Cô giáo đấm đá, lăng mạ nữ sinh gây phẫn nộ
Cô giáo dùng chân đạp vào học sinh như phim hành động
Cô giáo đấm đá, lăng mạ nữ sinh gây phẫn nộ
 
Một đám học sinh khoảng 14 em không được phép khóc và chỉ có thể âm thầm chịu đựng sự bạo lực của cô giáo. Cô giáo này khoogn chỉ la hét học sinh, thậm chí còn nói với các em rằng “nếu không thực hiện được những bước nhảy, các em này sẽ phải nhảy cho đến chết mới thôi”.  

Trạm cân ô tô điện tử 60 tấn | Trạm cân ô tô điện tử 80 tấn | Trạm cân ô tô điện tử 100 tấn | Trạm cân ô tô điện tử 120 tấn | Trạm cân ô tô điện tử 150 tấn

Cô giáo đấm đá, lăng mạ nữ sinh gây phẫn nộ
Giáo viên này còn chửi học sinh bằng lời lẽ tục tĩu
Cô giáo đấm đá, lăng mạ nữ sinh gây phẫn nộ
 
Sau khi những hình ảnh được đăng tải trên mạng, cư dân mạng Trung Quốc vô cùng bức xúc trước những hành động tàn bạo và phi giáo dục của một bộ phận giáo viên Trung Quốc.   Trước đó, nước này đã từng chứng kiến những vụ giáo viên bạo hành học sinh rất thương tâm. Trong đó có một cô giáo mầm non 21 tuổi ở Tứ Xuyên đã bắt học sinh uống nước tiểu của mình chỉ vì các em không nghe lời.
http://canotodientu.vn  

Cha giết con - oan thấu tới trời!

LoadCell PDX | LoadCell QSA - Keli | LoadCell 0782 TOLEDO | LoadCell ZSFY - A  
Vừa nhìn thấy cha đứng trên bậc thềm, thằng Tuyền đã vội quỳ xuống bò từ đầu cổng vào tới trong nhà lạy cha nó. Nó vừa được biết cha nó (ông Phạm Văn Thành, sinh năm 1946, ấp Ninh Hòa, xã Hòa Tịnh, huyện Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang) đã vì nó mà phải chịu oan khuất đến suýt mất mạng. Trước sự chứng kiến của hàng xóm, hai cha con nhìn nhau khóc ồ ồ.

>> Một lái xe bị hành khách đâm chết giữa đường
>> Tạm giữ Việt kiều say xỉn, tông xe, chửi bới cảnh sát
>> Nông dân đua nhau bỏ mía
Ông Phạm Văn Thành nhớ lại những ngày chịu án oan trong tù - Ảnh: Nguyễn Ngọc
Mất con, mất hết
Tram can o to dien tu 60 tan | Tram can o to dien tu 80 tan | Tram can o to dien tu 100 tan | Tram can o to dien tu 120 tan | Tram can o to dien tu 150 tan  
Ngày 17-9-1989, cái ngày định mệnh xe đò lục tỉnh đậu đầy lộ. Họ đổ về khu vườn nhà ông Thành để tận mắt nhìn thấy gương mặt “người cha nhẫn tâm” giết hại con mình. Sáu bảy chục cái hố to nhỏ được đào lỗ chỗ khắp vườn để tìm thi thể thằng bé. Nhưng mọi sự tìm kiếm đều không mang đến kết quả bởi “con tôi chưa chết, nó là con tôi, dù có nhẫn tâm đến đâu tôi cũng không thể giết chết con mình”. Ông Thành bắt đầu câu chuyện oan trái đầy nước mắt của mình bằng buổi công an đến nhà bắt mình vì tội giết con như thế.
Chuyện bắt đầu khi thằng Tuyền, đứa con khờ khạo của ông Thành, bỗng nhiên mất tích. Đang trong lúc bối rối, tìm con không được, chưa biết thằng nhỏ lành dữ ra sao thì công an tới nhà nói tin sét đánh. Họ tình nghi ông Thành đã tự tay giết chết đứa con ruột rồi chôn xác trong vườn. Ông Thành bàng hoàng trước lời buộc tội vô căn cứ. Ông xin được đi tìm con với thời hạn một tuần. Thời gian cứ trôi qua mà thằng Tuyền con ông vẫn bặt vô âm tín. Thời hạn một tuần đã hết, ông Thành quay về nhà và bị bắt bởi tội vu khống, chống người thi hành công vụ và hủy hoại tài sản công dân. “Tuy nhiên, đối với tất cả những người trong xóm, tôi đã bị bắt vì tội giết người” - ông Thành chua chát nói.

Trạm cân ô tô điện tử 60 tấn | Trạm cân ô tô điện tử 80 tấn | Trạm cân ô tô điện tử 100 tấn | Trạm cân ô tô điện tử 120 tấn | Trạm cân ô tô điện tử 150 tấn

“Lúc ấy tôi một mực kêu oan nhưng không ai chịu nghe tôi” - ông Thành xúc động.
“Người ta bắt tội phạm thì phải có giấy nọ giấy kia. Còn tôi bị bắt trong mơ hồ. Tôi chẳng biết mình đi tù vì chuyện gì cả... thật vô lý” - ông kể. Sau khi bị bắt, ông Phạm Văn Thành được đưa về nhà giam huyện Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang: “Bước vào ngục tối, tôi như bước vào một cơn ác mộng. Nhà giam nằm sâu trong một cánh đồng hoang. Giữa chốn này dù có oan khuất đến đâu thôi cũng đành chịu chết. Nhà giam được thiết kế đặc biệt cao chưa đầy 1m, nền nhà đóng đầy rong rêu”. Đang ở sức làm, công việc thuận lợi, ông Ba Thành phải bỏ cả trang trại nuôi dê hàng trăm con lớn nhỏ để vào tù và trở thành tội phạm.
Khó khăn về vật chất thì cũng ráng cố gắng, nhưng 13 tháng trong phòng biệt giam ông không thể nhớ nổi mình đã sống cơ cực như thế nào. “Tôi có một linh cảm thật mãnh liệt là con tôi chưa chết. Nhiều lần trong trại chết đi sống lại, cơ cực không biết đường nào mà lần”.
Sức khỏe sa sút quá, ông Thành được chuyển ra bệnh viện. Sau hai tuần được điều trị trong bệnh viện ông chỉ còn 37kg và được bảo lãnh tại ngoại. Trở về nhà với hai bàn tay trắng, hàng xóm ai cũng nói ông giết con mà phải đi tù. Ngày bị bắt Ba Thành còn khỏe mạnh gánh vác hầu hết việc nặng nhọc trong nhà, nhưng khi ra tù thì sức khỏe của ông gần như suy kiệt. Nhà cửa tan tác, tiêu điều, dê mẹ dê con đều không còn thấy bóng. Lúc này tài sản trong nhà chỉ còn lại bốn bức tường, nhà cũ xây chưa hoàn thiện. Tuy nhiên, Ba Thành không vì thế mà tuyệt vọng. Ông quyết tâm làm lại từ đầu nhưng do ngồi tù quá lâu hai chân của ông đi lại khó khăn nên không thể làm việc nặng. Lao động chính trong gia đình lúc này là vợ ông. Vài mớ lá khô nhặt nhạnh thu vén thật khéo vợ ông cũng chỉ có thể lo liệu rau cháo nuôi chồng và hai con nhỏ, cuộc sống cơ cực nhưng gia đình được sum họp gần nhau.
Đứa con trở về

Ông Phạm Văn Thành bị bắt ngày 17-9-1989 sau đúng một tháng UBND xã Hòa Tịnh (Chợ Gạo, Tiền Giang) vào lập biên bản kê biên tài sản của đương sự Phạm Văn Thành với lý do tình nghi đương sự giết con trai là Phạm Thanh Tuyền. Với cam kết khi nào ông Thành tìm thấy con thì sẽ trả lại số tài sản đã kê biên. Không tìm được con, ông Thành bị bắt bởi tội vu khống cán bộ, chống người thi hành công vụ và hủy hoại tài sản công dân.
Trong suốt quá trình bị tạm giam và điều tra, ông lại bị hỏi về việc con trai mình bỗng nhiên mất tích, cơ quan điều tra đã đào hàng trăm hố trong vườn nhà ông để tìm thi thể đứa con trai nhưng không thấy.
Ngày 25-8-1990 vụ án được đình chỉ nhưng đến năm 1995 ông Thành lại bị bắt tạm giam thêm 5 tháng, cải tạo lao động cho ba tội danh trên.
Ngày 7-6-2004 ông Thành được công nhận oan sai theo quyết định số 622/QD-GQKN (7-6-2004) của giám đốc Công an Tiền Giang.
Mang tiếng giết con nên Ba Thành bị nhiều người khinh rẻ xem thường, nhiều người nhìn ông với con mắt dè bỉu, kinh tởm. Ngày ấy nghe tin thầy giáo qua đời dù hai chân rất yếu, phải dùng nạng khá vất vả mới tới được nhà thầy vì chỉ muốn thắp cho thầy một nén hương tỏ lòng thành kính, nhưng con của thầy không muốn ông vào: “Ngày xưa Thành là học trò ngoan nhưng bây giờ Thành là kẻ giết người”. “Linh hồn thầy chứng giám, tôi không giết con tôi” - ba Thành lủi thủi ra về mà lòng nặng trĩu... Lại có lần vào một dịp đi đám cưới, giữa đám đông có người say rượu chỉ thẳng vào mặt ông nói: “Thằng này là tội phạm giết người, coi chừng nó gây án”. Lòng ông quặn đau như có hàng trăm vết dao cứa. Ba Thành buồn nhưng không cách nào để minh chứng được.
Trong lúc mọi ý nghĩ xấu xa, những ánh nhìn khinh bỉ của mọi người đều ném về người cha tội nghiệp cùng mọi hi vọng dường như đã tắt thì ngay lúc ấy “đứa con bị giết” của ông Thành đột ngột trở về. Vừa nhìn thấy cha đứng trên bậc thềm, thằng Tuyền đã vội quỳ xuống bò từ đầu cổng vào tới trong nhà lạy cha nó. Nó vừa được biết cha nó đã chịu oan khuất đến suýt mất mạng. Trước sự chứng kiến của hàng xóm, hai cha con nhìn nhau rưng rưng nước mắt.
Sau giây phút gặp nhau mừng mừng tủi tủi, thằng Tuyền kể: “Ngày ấy có người kêu con đi làm ở Mộc Hóa rồi cho ruộng, cho trâu đặng lấy vợ nhưng mãi không thấy. Ở trên ấy đói khát, nhớ nhà nhưng lại không có tiền đi xe, tuyệt vọng rồi con tìm cách tự tử nhưng may mà không chết, được người ta cho tiền nên con về đây”. Câu chuyện của hai cha con làm nhiều người bàng hoàng xúc động.
Chỉ đến khi thằng Tuyền trở về nhà, ông Thành mới xóa được cái tiếng giết con ở địa phương.
Trải qua những việc quái dị ấy, với vẻ mặt thật buồn ông than: “Không biết tôi sinh ra vào giờ nào mà sao lại khổ nhiều đến thế. Ở nhà được mấy năm thì ngày 18-4-1995 tôi bị bắt đi cưỡng bức lao động ở Mỹ Phước thêm năm tháng cho hành vi vu khống và chống người thi hành công vụ. Nhưng khi hỏi tôi vu khống ai và vu khống như thế nào thì không ai có thể trả lời cho tôi được rõ”
http://canotodientu.vn