Một
huyền thoại mùa thu ra đi, kéo theo biết bao điều thay đổi. Trong em từ
đâu tràn về cảm xúc của ban mai, của cái thủa thiếu nữ mười tám đôi
mươi vừa mới lớn. Cái thủa mà những suy nghĩ sáng trong, thánh thiện như
những giọt sương. Mỗi khi đi ra đường luôn là nụ cười thường trực ở
trên môi để khi bắt gặp một người xa lạ em vẫn có thể cười và nói một
câu thân thiện. Rồi có những lúc đứng khóc hu hu khi gặp một cụ già bị
ngã sưng chân vì vấp vào một viên gạch, hay ôm mặt khóc nức nở để vụt
chạy về nhà khi thấy ai đó ném ngay ra bên hè phố xác một con mèo bé
bỏng không biết vì sao mà chết…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét